Ông già Noel! Tin hay không tin?

“Ông già Noel có thật không?” là một câu hỏi được đưa ra rất nhiều mỗi lần đến mùa Noel. Nếu một ngày con của bạn hay một đứa trẻ đặt cho bạn câu hỏi đó, bạn sẽ trả lời thế nào? Có hay không?

Năm 1897, một bé gái tên là Virginia, khi đó 8 tuổi, đã gửi cho tạp chí The Sun một lá thư có nội dung như sau: “Bạn cháu nói ông già Noel không có thật. Bố cháu bảo nếu tờ The Sun trả lời có thì tức là ông già Noel có thật. Vui lòng hãy nói thật cho cháu biết, ông già Noel có tồn tại trên đời hay không?”

Tin vào ông già Noel là tin vào điều tốt đẹp

Dưới đây là nguyên văn lá thư trả lời của ông chủ bút tờ báo Francis P. Church:

“Virginia à, bạn cháu nói sai rồi. Thời đại đầy những hoài nghi này đã khiến cho các bạn ấy trở nên thật dễ nghi ngờ. Các bạn ấy chỉ tin vào những gì mình thấy. Các bạn ấy cho là cái gì mà bộ não nhỏ bé của các bạn ấy không chứng kiến thì cái đó không tồn tại. Virginia à, trí khôn của loài người, cho dù là của người lớn hay trẻ con, đều rất nhỏ bé. Trong vũ trụ bao la này, con người chỉ như một là một loài côn trùng, một con kiến, nếu đem so sánh trí khôn của chúng ta với thế giới bất tận quanh mình.

Có, Viriginia à, ông già Noel là có thật. Ông ấy tồn tại trên cõi đời này cũng giống như tình yêu, sự bao dung, lòng chân thành có thực trên cõi đời này vậy, và cháu biết đấy, chính nhờ những thứ đó mà cuộc sống của chúng ta mới trở nên đẹp đẽ và hạnh phúc. Sẽ tăm tối biết bao nếu thế giới này không có những ông già Noel. Tăm tối như khi thế giới này không có những cô bé Virginia như cháu vậy. Khi ấy, sẽ không còn những niềm tin trẻ thơ, không có thi ca, không có sự lãng mạn nào giúp cho đời sống này trở nên nhẹ nhàng hơn. Chúng ta sẽ chỉ còn biết nghe và nhìn mà chẳng còn biết cảm nhận. Thứ ánh sáng bất tận mà tuổi thơ mang đến cho thế giới này sẽ bị dập tắt.

Không muốn tin vào ông già Noel! Cháu có thể chọn như thế, cũng như chọn không tin vào các bà tiên vậy. Cháu có thể bảo bố cháu thuê người canh các ống khói vào đêm giáng sinh để bắt cho bằng được một ông già Noel, nhưng ngay cả khi cháu không thấy một ông già Noel nào thì điều đó cũng đâu chứng minh được chuyện gì? Không ai thấy ông già Noel, nhưng cũng không có bằng chứng nào chứng minh rằng ông ấy không tồn tại. Những thứ có thật nhất trên đời này là những thứ mà cả người lớn lẫn trẻ con đều không thể thấy. Cháu có bao giờ thấy những nàng tiên nhảy múa trên cỏ chưa? Tất nhiên là chưa rồi, nhưng cũng chẳng có bằng chứng nào chứng minh rằng họ không có thật. Không con người nào có thể hiểu hay tưởng tượng hết tất cả những điều kỳ diệu tồn tại một cách hữu hình lẫn vô hình trong thế giới này.

Cháu có thể đập vỡ cái lục lạc và hiểu được cái gì đã tạo nên âm thanh của nó, nhưng vẫn có một tấm màn che phủ một thế giới của những điều không thể nhìn thấy mà ngay cả người mạnh nhất, hay tất cả những người mạnh nhất hợp lại cũng không thể xé toạc ra được. Chỉ có niềm tin, thi ca, tình yêu, sự lãng mạn là có thể vén nó lên được. Điều này có thực không? Virginia ơi, chẳng có gì trên thế giới này là thực và trường tồn như thế.

Không có Santa Claus ư? Tạ ơn trời, ông ấy là có thực và vĩnh viễn có thực. Cho dù 1000 năm nữa, hay 10 cái 1000 năm như vậy nữa trôi qua, ông ấy sẽ vẫn ở đó để làm cho trái tim trẻ thơ reo vui.”

Có lẽ khó có câu trả lời nào hay hơn thế, đó là một câu trả lời rất nhân văn. Nó đã làm rung động hàng triệu triệu trái tim người đọc, không chỉ trẻ em mà cả những người đã từng là trẻ em, đến mức cứ mỗi mùa Noel hàng năm, tờ The Sun lại trang trọng đăng lại lá thư này trên trang nhất. Và cứ mỗi mùa Noel đến, rất nhiều người tìm đọc lại lá thư này và nhiều người sẽ tự hỏi: Trời ơi, sao người ta có thể viết cho trẻ con một lá thư trân trọng đến thế, nhân văn đến thế? Câu hỏi đó, rất có thể bị xếp vào một góc nào đó, lãng quên, và bĩu môi về một thứ niềm tin rất trẻ con.

Nhưng có khi nào chính những người lớn chúng ta, những người sống trong một “thời đại hoài nghi” và đầy rẫy những điều tồi tệ, đến mức không dám tin vào những điều tốt đẹp, chỉ tin vào những điều đầu óc hạn hẹp của mình có thể thấy, chỉ tin vào những điều trong thế giới quan hạn hẹp của mình mới là những người đáng thương? Vì “những thứ thật nhất trên đời này là những thứ mà mắt thường không thể nhìn thấy”. Câu văn đó của ông chủ bút Francis P. Church nghe có vẻ triết học, nhưng nó cũng là sự thật. Bởi nếu bằng mắt thường mà người ta có thể nhìn thấy tình yêu, sự bao dung, lòng vị tha ở trong nhau thì cuộc sống này đâu có đố kị lừa lọc, thế giới này đâu có chiến tranh, đâu có những cướp giết hiếp mà ngày nào mở báo lên cũng thấy?

Ông muốn trẻ con tin ở Santa Claus, nhưng thực ra là muốn chúng tin vào những điều tốt đẹp. Trong thời đại này, làm sao để giữ được niềm tin không bị vẩn đục bởi những hoài nghi đó (không chỉ cho trẻ con mà cả cho mình), thực sự là khó! Nhưng nếu phải chọn, thì vẫn sẽ chọn tin ở Santa Claus.

Vì ta sẽ trở thành cái mà ta tin!

Th.s Nguyễn Thúy Phương Uyên- Giám đốc đào tạo trường Ngoại khóa chuyên sâu Tomato


VnTimeless

Cảm ơn bạn đã ghé thăm website! Nếu có bất kỳ cảm xúc nào sau khi đọc bài viết, VnTimeless nhờ bạn dành chút thời gian để lại bên dưới một lời nhận xét. Một comment có thể sẽ như một lời động viên, cũng có thể sẽ giúp website hoàn thiện hơn. Và hơn hết, nó chắc chắn giúp cộng đồng, những người đọc khác có cơ hội để tiếp cận những cảm xúc, cảm nhận, suy tư rất riêng của bạn.
    Comment

0 comments:

Post a Comment